Tùng

Không gian ngập ánh sáng từ bên ngoài rọi vào  khung cửa kính rộng kiểu cổ, nhạc từ những năm 70 cả Việt, cả Pháp, cả Anh đều đặn và tuần tự vang vang, mùi khói thuốc nhẹ nhẹ nhưng không nồng, mùi gió lạnh của Đà Lạt len lỏi trong từng bước chân người... Continue Reading →

Advertisements

Sài Gòn chông chênh thấy sợ

“Chúng ta là gì của nhau vậy?” Vic hỏi tôi, trong một thoáng tôi buộc miệng cười hề hề: Buddy của nhau chứ là gì? Vic chau mày, có vẻ không hài lòng lắm, hắn cự: Không! Tào lao! Buddy không có ngủ với nhau bao giờ!!!!! Tôi đang tính phản pháo thì chợt cứng... Continue Reading →

Có một tình yêu như thế

Có một tình yêu như thế. Không đầu, không cuối, để rồi đến một lúc ta buộc phải thừa nhận mình chẳng là gì của nhau giữa những bon chen và bộn bề. Tôi gặp anh trong một lần đi du lịch Đà Nẵng. Tôi yêu con người, khí hậu, cảnh vật nơi đây đến... Continue Reading →

Có một gã Mèo như thế

Tạm biệt Mèo… Trời ửng sáng, tôi mơ màng trong giấc ngủ, bỗng mơ hồ thấy anh vòng tay qua ôm lấy mình. Dẫu biết rằng câu chuyện nhân duyên ngắn ngày này đã phải đến hồi kết, nhưng tôi vẫn khao khát được kết cho tròn đầy. Ấy thế mà bằng một trực giác... Continue Reading →

Chàng trai của Gió

Tôi gặp cậu tại một quán bar bờ biển. Sau khi kết thúc đêm nhạc hội thứ hai, tôi và cô em gái thả dọc những quán bar của lễ hội để chơi tiếp cho đến cùng. Cô nàng cứ tìm mãi chàng Dj đã quen từ lúc ở Sài Gòn, nay về tới đại... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑