Những đôi cánh thuộc về bầu trời?

“I'm a phoenix in the water A fish that's learned to fly And I've always been a daughter But feathers are meant for the sky” The song ‘Home’ – Gabrielle Aplin Ba mẹ tôi hay nói tôi thân lừa ưa nặng, tuổi Canh Ngọ vốn đã định phải vất vả hơn người nên lúc nào... Continue Reading →

Advertisements

Ngày ngắn cho những dông dài

Những tai ương đã nên số phận thì không thể tránh khỏi, nhưng làm sao để vượt qua ngần ấy biến động của cuộc đời, mà bản thân vẫn thấy mình muốn được sống và thấy mình sống còn có ý nghĩa, phải chăng mới là giá trị cuối cùng?

Những cô gái tôi thương – I

Nhân dịp hôm nay đám cưới Ve mà tôi không dự được, đành post bài này. Cô gái yêu màu xanh. Đà Nẵng - Sydney, ngày 13 tháng 7 năm 2016 Tôi loay hoay với mớ tài liệu không kịp để ý đến số máy lạ đang hiện lên trên màn hình điện thoại. Vội... Continue Reading →

Tôi chỉ sống một lần mà thôi (3)

Tôi hay chợt nhớ về một giai đoạn cụ thể trong trường đoạn tuổi trẻ của mình, mọi thứ đều như những câu chuyện ngắn nhưng đầy màu sắc. Chúng là những mảnh ghép làm nên bức tranh hiện tại, và tôi vẫn đang tạo tiếp tục những mảnh ghép còn lại cho tương lai.... Continue Reading →

Phụ nữ không già đi…

Phụ nữ không già đi ở vẻ ngoài, mà là ở trong tâm hồn mình. Lúc còn ở Sài Gòn, mình ghé công ty cũ có chút giấy tờ cần phải làm, vậy là gặp lại đám đồng nghiệp cũ lao nhao, ồn như vỡ chợ. Trong đám có con bé em suýt không nhận... Continue Reading →

CHUỐI – part 1

Cô ngồi làm việc tại một quán cà phê quen thuộc. Như mọi lần, cô ào ào lao xe vào khoảng sân nhỏ và bắt đầu quá trình “lột xác”. Trời Sài Gòn đủ hanh hao và nắng đủ vàng để rót “mật” lên làn da mọi cô gái. Không muốn mình có nước da... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑